So sánh sản phẩm
chọn tối đa 4 sản phẩm

        ĐÔNG DƯỢC BẢO LONG - TOP 10 THƯƠNG HIỆU HÀNG ĐẦU VIỆT NAM
                 CHỨC NĂNG NGÀNH NGHỀ CHÍNH:

             
1. Sản xuất Thực phẩm bảo vệ sức khỏe và Mỹ phẩm thảo dược.
                    2. Kế thừa, nghiên cứu, thực nghiệm và chuyển giao quy trình công nghệ các bài thuốc thuần Việt.               
                    3. Khám chữa bệnh theo phương pháp Y học cổ truyền.
                       TỔNG ĐÀI TƯ VẤN: 02432 007 007 - 094 666 2126 - 0969 767 155

Đường Đời Dốc Đứng - Chương 19: Hệ lụy khôn lường

Ngày đăng : 08:31:35 27-02-2017
   Nhiều người tưởng rằng ông Nguyễn Núi nhận định nhầm về kết quả khởi kiện Trường phước trong việc tranh chấp hợp đồng chuyển nhượng trước Tòa án Dân sự Thành phố. Nhưng không! Ông ta không hề nhận định nhầm về thắng bại trong việc đối chất với Trường Phước bởi chứng cớ cùng lý lẽ đã rành rành bằng giấy trắng mực đen. Đồng thời ông ta cũng thừa hiểu kết cục của hợp đồng chuyển nhượng giữa Trường Phước với Hà Thạch sẽ dẫn tới lời tuyên vô hiệu của Tòa án Dân sự Thành phố do sự phân tích của cán bộ thụ lý và luật sư.
Ngày 05/10/2011, tại buổi thanh tra Thành phố làm việc với hai bên, luật sư Vũ Mạnh phân tích:
+ Hợp đồng chuyển nhượng vốn cổ phần và đất đai nhà xưởng giữa Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Trường Phước với Công ty Cổ phần Tập đoàn Đầu tư Xây dựng và Du lịch Hà Thạch soạn thảo và thực hiện không tuân thủ quy chế, nguyên tắc luật pháp;
+ Việc chuyển nhượng đất dự án thuê của Nhà nước chưa được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt;
+ Việc chuyển nhượng cổ phần chưa tính giá trị thực của cổ phiếu khi chuyển nhượng, chưa thông qua đại hội đồng cổ đông;
+ Việc chuyển nhượng (bán nhà, xưởng) không viết hóa đơn, không có thủ tục mua bán hợp pháp;
+ Trong tổng diện tích đất chuyển nhượng có cả đất nông nghiệp (Nhà nước cấm mua bán, chuyển nhượng) và có cả đất là chủ quyền của cá nhân không thuộc Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Trường Phước;
+ Đơn vị nhận chuyển nhượng là Công ty CP Tập đoàn Đầu tư Xây dựng và Du lịch Hà Thạch không có chức năng sản xuất thuốc và khám chữa bệnh.
+ Việc thay tên, đổi chủ Bệnh viện Đa khoa tư nhân Trường Phước thành Bệnh viện đa khoa tư nhân Hà Thạch chưa được ngành y tế phê duyệt. Chữ nghĩa văn bản nhiều điều khoản không rõ ràng dẫn tới tranh chấp.
   Tuy nhiên ông Núi vẫn phải khởi kiện để sự vụ nhanh được giải quyết nhằm giảm bớt tổn thất trong việc đã chuyển tiền cho Trường Phước mà không sinh lợi nhuận bởi tình thế “tiến thoái lưỡng nan”. Vì thế, khi làm đơn khởi kiện, ông Núi đã tìm cách lách luật để giảm án phí (theo quy chế kiện tụng, kẻ thua kiện thì phải nộp án phí). Trong đơn khởi kiện, ông Núi lấy tư cách là một cổ đông kiện về việc: “Tranh chấp thành viên Công ty” để án phí chỉ phải nộp vài triệu (1,5% trên tổng số tiền tranh chấp trong vụ án). Nếu mang danh nghĩa đơn vị nhận chuyển nhượng để kiện thì án phí có thể tới hàng chục tỷ đồng. Tuy nhiên, với tên đơn kiện thì nhỏ nhưng khi đòi hỏi tòa giải quyết thì đòi thật lớn, đòi hết mọi chuyện.
   Lý do rút đơn khởi kiện của ông Núi là: “Để củng cố chứng cớ và để thỏa thuận với Trường Phước. Hoàn toàn không phải như vậy! Vì hàng tuần Tòa mới triệu tập làm việc một buổi, đồng thời có thể nêu lý do để được Tòa cho hoãn buổi làm việc. Thế thì việc gì phải rút đơn để củng cố chứng cớ!? Đối với người thực, việc thực, lý lẽ thực thì việc gì phải cầu kỳ mất nhiều thời gian để nặn lời, gọt chữ…!?
   Còn với lý do để thỏa thuận với bị đơn Trường Phước thì càng không phải.  Kể từ khi bất đồng, ông Nguyễn Núi không quan tâm đến việc thương lượng mà thể hiện tính cách “gia trưởng”, “kẻ cả”, đơn phương áp đặt theo ý mình. Khi không được như ý thì ông ta tìm cách triệt hại đối thủ để cho khổ, cho sợ và kiệt quệ. Thời gian qua, ông Núi đã dùng những kẻ suy thoái phẩm chất hành hạ, trấn áp và cưỡng bức cán bộ, nhân viên Trường Phước, để lại một hậu quả rất xấu, làm cho mối quan hệ giữa hai bên ngày càng căng thẳng.
   Lý do thật mà ông Núi rút đơn khởi kiện là bởi hậu quả của sự vội vã, chộp giật chiếm đoạt đã dẫn tới hệ lụy bất lợi khôn lường. (Khi hợp đồng chuyển nhượng giữa hai bên bị tuyên vô hiệu thì của ai trả người nấy). Tuy nhiên ông Núi đã lỡ chiếm đoạt pháp danh thương hiệu Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Trường Phước và Bệnh viện Đa khoa Trường Phước. Thực tế không thể phủ nhận giá trị của hai thương hiệu này. Nay muốn trả lại Trường Phước thì không được bởi thương hiệu là danh dự, là uy tín, là mãi lực… Khi chiếm được, ông Núi đã cố tình để Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Trường Phước bị phạt, bị thu giấy phép hoạt động rồi lại cố tình để chương trình thời sự Đài truyền hình TW thông báo trước đại chúng. Còn đối với Bệnh viện Đa khoa Trường Phước thì ông Núi đã đổi tên thành Bệnh viện đa khoa Hà Thạch và cho ngưng hoạt động ! Nay còn gì để hoàn trả Trường Phước? Thế mà giá trị thương hiệu Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Trường Phước và Bệnh viện Đa khoa Trường Phước theo các chuyên gia và các đơn vị chuyên ngành đánh giá thì gấp nhiều lần số tiền mà ông Núi đã chuyển cho Trường Phước.
   Với mưu đồ hòng né tránh và giảm bớt tổn thất của hệ lụy trên, ông Núi đã tính chuyện rút đơn khởi kiện để trở lại lối mòn “vết xe đổ”, tiếp tục “bới lông tìm vết”, vu oan buộc tội và hy vọng có sự thay đổi nào đó khi tận dụng tiềm lực kinh tế và mối quan hệ để hình sự hóa sự việc ! Ông Núi cùng trợ lý Nguyễn Tiến nhiều lần tuyên bố: “Bằng mọi giá sẽ khép Nguyễn Hữu Khôi cùng cộng sự vào tội hình sự để bỏ tù!”.
Cả hơn hai năm trời với bao công sức vất vả “bới lông tìm vết” suốt quá trình hoạt động sản xuất kinh doanh hơn hai mươi năm của mô hình đồ sộ Tập đoàn Y dược Trường Phước mà các nhà chức trách vẫn không tìm được cớ gì để ghép tội ông Khôi. Cuối cùng họ đã lấy Bản hợp đồng gọi là: “Khoán kinh doanh và khoán đầu tư” của Hà Thạch với Trường Phước để xoay xỏa thành vấn đề hình sự với tội danh: “Sử dụng trái phép tài sản”. Họ ra quyết định khởi tố bị can và quyết định bắt tạm giam ông Khôi trình Viện Kiểm sát Thành phố phê chuẩn. Theo quy định, chậm nhất sau ba ngày phải được Viện Kiểm sát phê chuẩn nhưng hơn sáu tháng sau mới được Viện Kiểm sát ký. Cuối cùng, ông Khôi cũng bị bắt vào tù rồi bị Tòa án nhân dân Thành phố tuyên phạt ba năm tù giam. Bị oan ức, ông Khôi đã làm đơn kêu oan, sau đó đã được Tòa Phúc thẩm xét xử. Tuy nhiên oan khuất vẫn không được giải, ông Khôi phải tiếp tục ngồi tù.
   Ngày được trả tự do, bởi nỗi oán ức luôn trĩu nặng và dày vò tâm trí, ông Nguyễn Hữu Khôi đã bày tỏ nỗi niềm:
“Tôi bị Tòa án nhân dân Thành phố xét xử sơ thẩm với tội danh Sử dụng trái phép tài sản theo Khoản 3 Điều 142 Bộ luật Hình sự và tuyên phạt tôi 3 năm tù giam.
   Bị xử oan, tôi đã làm đơn kháng cáo kêu oan. Sau nhiều lần thông báo xử Phúc thẩm rồi lại hoãn, đến ngày 15 tháng 01 năm 2015, Tòa Phúc thẩm đã mở phiên tòa. Tuy nhiên, buổi đó không thực hiện việc tố tụng. Vị chủ tọa phiên tòa chỉ thực hiện phần thẩm vấn, sau đó khuyên tôi nên rút đơn kháng cáo và kêu oan.
   Vị chủ tọa phiên tòa cho rằng: Tòa Sơ thẩm định tội “sử dụng trái phép tài sản” là không đúng, nhưng không minh oan cho tôi mà lại khuyên tôi rút đơn kháng cáo kêu oan. Vị chủ tọa phiên tòa giải thích rằng: Nếu tôi không rút đơn thì Tòa Phúc thẩm sẽ hủy bản án sơ thẩm, chuyển hồ sơ cho điều tra tiếp. Như vậy rất có thể tôi sẽ bị quy tội danh mới lại sẽ nặng hơn tội danh cũ. Tôi băn khoăn không quyết định được, tòa đã cho tạm ngưng xét xử để tôi suy nghĩ. Trong thời gian tạm nghỉ, tôi đã được thân hữu tư vấn: “Phải chấp nhận rút đơn kháng cáo kêu oan, nếu không sẽ bị điều tra lại và có thể bị giam tiếp vài năm. Nếu rút đơn chấp nhận bản án sơ thẩm thì chỉ vài tháng nữa đến ngày Kỷ niêm 70 năm ngày thành lập nước là tôi sẽ được chủ tịch nước ký quyết định đặc xá bởi có nhiều công lao đóng góp cho xã hội và đã được tặng Huân chương lao động ”.
   Khi Tòa tiếp tục làm việc, tôi đã đề nghị: Rút đơn kêu oan và xin kháng cáo để tòa xem xét giảm mức án cho tôi. Vị Chủ tịch Hội đồng Xét xử trả lời: Nếu xét xử phúc thẩm để giảm án thì vô hình chung Tòa phúc thẩm lại công nhận việc Tòa Sơ thẩm định tội danh của tôi là đúng. Vì vậy phải rút cả đơn kháng cáo. Tôi đã đành phải chấp thuận!
   Tôi đã tiếp tục thụ án và nhân ngày Quốc khánh tôi đã được đặc xá. Nay được về hòa nhập cộng đồng nỗi oan của tôi vẫn đeo đẳng và dằn vặt trong suốt ngày đêm bởi việc quy kết tội “Sử dụng trái phép tài sản” là quá oan ức. Đó chỉ là một mối quan hệ dân sự thực hiện theo hợp đồng kinh tế giữa các doanh nghiệp, mà tôi là người phải chịu trách nhiệm hình sự. Tôi mong việc xét xử đúng người, đúng pháp luật, không làm oan người vô tội và không hình sự hóa các quan hệ dân sự, đảm bảo sự thượng tôn của pháp luật.
   Hai năm về trước tôi bị bắt và khởi tố bị can theo đơn tố cáo của ông Nguyễn Núi về nhiều vụ việc. Nhưng sau khi điều tra thì chỉ bị quy kết và xét xử về tội sử dụng trái phép tài sản theo Khoản 3 Điều 142 Bộ luật Hình sự, liên quan đến việc thực hiện 2 hợp đồng khoán kinh doanh và khoán đầu tư . Nội dung hai  hợp đồng xác định:
   Tập đoàn Hà Thạch đầu tư tổng số tiền 10 tỷ đồng để Tập đoàn Trường Phước mua nguyên liệu phục vụ sản xuất trong thời hạn 1 năm, hàng tháng nộp lợi nhuận cho Tập đoàn Hà Thạch cả 2 hợp đồng là 240.000.000 đồng. Về mặt hình thức, hai hợp đồng trên là liên kết, hợp tác đầu tư, nhưng Tập đoàn Hà Thạch không có tham gia vào bất kỳ việc gì ngoài việc cho vay tiền và nhận lãi hàng tháng. Do vậy, thực chất đây là quan hệ vay tiền có trả lãi (việc này, Tập đoàn Hà Thạch cũng đã thừa nhận và khẳng định tại công văn  số 16/2012 ngày 22 tháng 03 năm 2012 và biên bản thỏa thuận giữa hai bên số 01 ngày 20 tháng 11 năm 2013). Quan hệ vay tiền giữa 2 doanh nghiệp được pháp luật cho phép (Khoản 2 Điều 8 Luật Doanh nghiệp). Vì đây không phải là quan hệ tín dụng với Ngân hàng, nên pháp luật điều chỉnh cho quan hệ này là các điều từ 471 đến 479 Bộ luật Dân sự. Việc vay tiền là với mục đích mua nguyên liệu phục vụ sản xuất. Nhưng vì vay trong thời hạn 1 năm, mà sản xuất phải có tiến độ, không thể liền một lúc đầu tư hết vào mua nguyên liệu nên Tập đoàn Trường Phước có dùng một phần cho mua và trả nợ tiền mua nguyên liệu (trên 1,6 tỷ đồng); số còn lại phục vụ cho các hoạt động sản xuất kinh doanh của Tập đoàn, như: Trả nợ tiền góp vốn, trả lương, chi phí quản lý hành chính…
Chúng tôi ý thức được việc này không đúng thỏa thuận trong hợp đồng, đã sử dụng sai mục đích số tiền vay theo Điều 475 Bộ luật Dân sự. Tuy nhiên, hậu quả của việc này là bên cho vay (Tập đoàn Hà Thạch) có quyền đòi lại tiền vay trước thời hạn. Và tranh chấp, nếu không giải quyết được thì kiện ra tòa án theo quy định của hợp đồng (Điều 5 của hợp đồng).
   Điều 475 Bộ luật Dân sự quy định: “Các bên có thể thỏa thuận về việc tài sản vay phải được sử dụng đúng mục đích vay; bên cho vay có quyền kiểm tra việc sử dụng tài sản và có quyền đòi lại tài sản vay trước thời hạn nếu đã nhắc nhở mà bên vay vẫn  sử dụng tài sản trái mục đích”.
Vấn đề chỉ là quan hệ hợp đồng kinh tế thuần túy, nên việc quy kết tôi vào tội “Sử dụng trái phép tài sản” theo Điều 142 Bộ luật Hình sự là quá oan ức, vì những lẽ sau:
   Thứ nhất, chủ thể của Tội sử dụng trái phép tài sản phải là một người, một cá nhân. Trường hợp này là quan hệ giữa hai pháp nhân; tiền vay được sử dụng hoàn toàn vào mục đích hoạt động sản xuất kinh doanh của Tập đoàn Trường Phước, tôi không sử dụng bất kỳ đồng tiền nào cho mục đích các nhân mình.
   Thứ hai, người nào bị quy kết vào tội này phải là sử dụng trái phép tài sản của người khác. Nhưng ở đây số tiền mà Tập đoàn Hà Thạch đã  chuyển cho Tập đoàn Trường Phước, Tập đoàn Trường Phước đã nhận thì số tiền đó thuộc sở hữu  của Tập đoàn Trường Phước theo Điều 472 Bộ luật Dân sự.
   Điều 472 quy định: “Bên vay trở thành chủ sở hữu tài sản vay kể từ thời điểm nhận tài sản đó”. Như vậy, không thể quy kết Tập đoàn Trường Phước sử dụng trái phép tài sản của người khác. Khi mà tài sản là tiền vay đã được Tập đoàn Hà Thạch giao cho Tập đoàn Trường Phước nhận, khi tiền đó thuộc về sở hữu của Tập đoàn Trường Phước
   Thứ ba, trong kinh doanh của bất kỳ doanh nghiệp nào cũng có thời điểm thuận lợi, thời điểm khó khăn. Tập đoàn Trường Phước, thời điểm đó cũng đang trong tình trạng khó khăn, thua lỗ và không thể trả Tập đoàn Hà Thạch đúng hạn. Tuy nhiên, không có cơ sở nào để xác định do sử dụng sai mục đích số tiền này mà Tập đoàn Trường Phước gây hậu quả nghiêm trọng. Việc chậm trả tiền không phải là quan hệ nhân quả với việc sử dụng sai mục đích số tiền vay này. Trên thực tế, khoản vay đã được thanh toán cả gốc và lãi từ ngày 20 tháng 11 năm 2013 theo biên bản thỏa thuận giữa hai doanh nghiệp.
   Vì thế, về mặt khách thể của tội “sử dụng trái phép tài sản” theo Điều 142 Bộ luật Hình sự không có cơ sở để quy kết Tập đoàn Trường Phước gây hậu quả nghiêm trọng.
   Thứ tư, đây là quan hệ hợp đồng dân sự thuần túy, các bên đã thỏa thuận tại Điều 5 của hợp đồng là: “Nếu có tranh chấp, hai bên không tự giải quyết được thì có quyền khởi kiện ra Tòa án nhân dân Thành phố”. Rõ ràng, việc này đã không được thực hiện và từ vụ việc dân sự đã trở thành hình sự.
   Từ những phân tích trên cho thấy tôi không phạm vào tội “Sử dụng trái phép tài  sản” theo Điều 142 Bộ luật Hình sự. Sai phạm ở đây chỉ là Tập đoàn Trường Phước đã sử dụng không đúng mục đích số tiền vay của Tập đoàn Hà Thạch. Và đến nay, số tiền này đã được thanh toán cả gốc và lãi cho ông Nguyễn Núi.
   Trải qua biến cố tàn khốc, rồi với hơn hai năm trời phải ngồi tù, nay được trở lại với cuộc sống, tôi vô cùng xúc động trước tình thương yêu và sự lượng thứ của anh em thân hữu cùng gia đình. Đó là một ân huệ mà cả đời tôi phải ghi tâm khắc cốt!
   Sự rủi do bất hạnh của tôi đã gây hệ lụy quá lớn làm cho bao người phải phiền lòng, phải khổ lây và chịu những thiệt thòi. Tôi xin thành thực nhận lỗi và quyết dành hết trí lực, tâm huyết để khôi phục, phát triển những lĩnh vực có hiệu quả và sớm hoàn thành trách nhiệm của mình.
   Trong những ngày sống trong bể khổ tôi luôn siêng năng luyện tập để duy trì sức khỏe, trí tuệ và luôn hướng tới tương lai. Rất may tới nay tôi cảm thấy sức lực vẫn sung mãn và minh mẫn như nhiều năm trước. Một sự may mắn lớn nữa là tôi vẫn nhận được cảm tình của anh em, bạn bè và sự tin yêu mến mộ của đông đảo công chúng. Trước lợi thế này, tôi đã bắt tay ngay vào công việc củng cố, xây dựng từng bước vững chắc.
   Xin anh em thân hữu, đặc biệt là những quý vị đã tận tụy, chắt chiu trong cuộc sống để có số vốn góp vào việc xây dựng Tập đoàn Y dược Trường Phước hãy tin vào ý chí và nghị lực của tôi trong việc nhanh chóng lập lại phong độ, thành công các dự án. Hy vọng sẽ sớm đền đáp được tình thương yêu của quý vị cùng anh em thân hữu.
   Thời gian qua, Tập đoàn Y dược Trường Phước như con rắn bị chặt đầu. Sự tàn phá khốc liệt làm cho tài tận nhân tán. Gần một ngàn công nhân viên phải thất nghiệp, nhiều công ty, trường học trực thuộc Tập đoàn Trường Phước phải đóng cửa. Kèm theo là hệ lụy cho các tổ chức Hội, các câu lạc bộ Thể thao, tổ chức Công đoàn, Hội Cựu chiến binh, Đoàn Thanh niên và cả một Đảng bộ với năm chi bộ trực thuộc. Tưởng chừng Trường Phước sẽ bị xóa sổ! Tuy nhiên, nhờ sự thương yêu, đùm bọc và che chở của anh em thân hữu cùng đông đảo công chúng, Trường Phước vẫn còn cơ hội hồi sinh và phát triển.
   Những đứa con thương yêu của tôi là các con trai, con gái, con dâu, con rể và con nuôi đã gồng mình trụ lại, vượt qua gian nan nghiệt ngã. Các con của tôi một lòng một dạ gắn bó với nhau, quyết tâm bảo vệ danh tiếng và thành quả trong những dòng nước mắt xót thương đau đớn.
   Nỗi đau thương đã tăng thêm nghị lực giúp các con tôi hoàn thành nhiều việc trọng đại, trong đó có việc xây dựng thành công nhà máy sản xuất Đông dược theo tiêu chuẩn GMP. Đồng thời duy trì được lòng tin trong các mối quan hệ tình cảm và thương trường. Sản phẩm Đông dược Trường Phước vẫn được đông đảo công chúng trong và ngoài nước tín nhiệm ưa dùng. Mãi lực vẫn không ngừng tăng trưởng. Tôi rất hài lòng và đặt nhiều niềm tin vào những đứa con thương yêu của mình, hợp sức cùng các con sớm hoàn thành những kế hoạch quan trọng.
   Một lần nữa xin thay mặt các con thương yêu của tôi cùng đại gia đình và nhân danh cá nhân xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới quý vị cùng anh em thân hữu!
Tags:
Tin liên quan
Giỏ hàng của tôi (0)