So sánh sản phẩm
chọn tối đa 4 sản phẩm

        ĐÔNG DƯỢC BẢO LONG - TOP 10 THƯƠNG HIỆU HÀNG ĐẦU VIỆT NAM
                 CHỨC NĂNG NGÀNH NGHỀ CHÍNH:

             
1. Sản xuất Thực phẩm bảo vệ sức khỏe và Mỹ phẩm thảo dược.
                    2. Kế thừa, nghiên cứu, thực nghiệm và chuyển giao quy trình công nghệ các bài thuốc thuần Việt.               
                    3. Khám chữa bệnh theo phương pháp Y học cổ truyền.
                       TỔNG ĐÀI TƯ VẤN: 02432 007 007 - 094 666 2126 - 0969 767 155

Đường Đời Dốc Đứng - Chương 20: Mối tình trong khổ hạnh

Ngày đăng : 08:49:40 27-02-2017
   Trong quá trình đối phó với mưu đồ chiếm đoạt của Hà Thạch, Tập đoàn Trường Phước vẫn luôn chú trọng công tác khám, chữa bệnh phục vụ nhân dân và đã đạt nhiều thành tích đáng kể.
   Bác sỹ Huê - Giám đốc bệnh viện đa khoa Trường Phước báo cáo Tổng giám đôc Nguyễn Hữu Khôi kết quả lâm sàng bệnh viêm tắc tĩnh mạch. Trong thời gian vừa qua đã điều trị khỏi tám bệnh nhân và đang tiếp tục điều trị mười bốn bệnh nhân, trong đó có năm bệnh nhân nội trú và chín bệnh nhân ngoại trú. Bác sĩ Huê đặc biệt đề cao và khen ngợi những bác sĩ trẻ yêu nghề cần mẫn và có năng lực. Điển hình là bác sĩ Trần Thị Hân, người đã có sáng tạo xây dựng công thức và quy trình điều trị. Đón nhận tập tài liệu từ tay giám đốc Bệnh viện, Tiến sĩ Khôi vui mừng động viên khen ngợi và chăm chú đọc. Bác sĩ Hân! Khôi nhận ra rồi. Hân là cháu của Lương y Đức, khi về Bệnh viện Trường Phước mới chỉ tốt nghiệp Trung cấp Y học cổ truyền. Sau đó được Tập đoàn y dược Trường Phước tạo điều kiện đi học liên thông lên đại học đã gắn bó gần chục năm ở Trường Phước. Một cô gái thông minh, đôn hậu, có lối sống nội tâm và rất hòa nhã với mọi người. Ts Khôi dặn thư ký xếp lịch đầu tuần để trực tiếp gặp Hân.
   Đứng trước cửa phòng Tổng giám đốc, Hân ngập ngừng e lệ. Biết Thầy rất bình dị, nhưng chẳng phải mình Hân mà nhiều người vẫn cảm thấy mất bình tĩnh và sợ khi Tổng giám đốc mời tới làm việc. Từ khi về Bệnh viện Trường Phước, Hân mới một lần duy nhất được ngồi bên thầy Khôi và trực tiếp nói chuyện cùng Thầy. Ấy là khi Hân trực ca sắc thuốc cho bệnh nhân ngoại trú, gặp phải bệnh nhân có hoàn cảnh đặc biệt không thể tới bệnh viện nhận thuốc và yêu cầu Hân chuyển thuốc đã sắc tới nhà riêng. Địa chỉ trên đơn thuốc đã lạ lại quanh co, nhiều ngõ ngách. Bệnh nhân hướng dẫn đường đi qua điện thoại mà không sao hình dung được. Hân phải hỏi đi hỏi lại, bất chợt thầy Khôi đi ngang qua nghe được cuộc đàm thoại, Thầy liền bảo đem thuốc vào phòng Tổng giám đốc chờ lát nữa Thầy đi công tác qua khu đó sẽ cho đi cùng. Hân ngại quá nhưng chẳng thể khước từ, rồi lập cập xách thuốc  về phòng nén lòng chờ đợi. Ngồi trên xe, Thầy Khôi ân cần hỏi thăm cả hoàn cảnh gia đình. Hân cảm nhận sự gần gũi chân tình từ Thầy mà vẫn không điều chỉnh được sự cân bằng trong giao tiếp. Xe đỗ ở cổng chợ, thầy Khôi bảo Hân:
- Con điện thoại cho bệnh nhân đi, nhà ở phạm vi gần đây thôi. Là bệnh nhân tất phải có người thân gần gũi chăm sóc dù người đó là ai thì chắc chắn cũng biết cổng chợ gần nhà mình. Con dặn họ tới đây nhận thuốc.
Quả nhiên điện thoại sau 5 phút đã có người tới nhận thuốc. Không nỡ để Hân bắt xe ôm về cơ quan, thầy Khôi cho Hân theo chặng đường dài tới nơi Thầy công tác rồi chờ cùng về. Qua chặng đường ấy, Hân được Thầy chỉ dẫn những kiến thức luận trị mà không dễ gì có được trên giảng đường đó là một kỷ niệm khó quên. Hân mong muốn có thêm nhiều dịp gần Thầy. Thế mà thấm thoắt sáu năm trời nay điều đó mới tới.

   Bác sĩ Hân được bổ nhiệm làm trợ lý chuyên môn cho thầy Khôi đồng thời kiêm Phó trưởng khoa Đông y. Ngày tháng êm ả lặng trôi Hân đã trở thành cánh tay đắc lực của Thầy và quan hệ ngày một gần gũi như người nhà. Hân không chỉ kính trọng, quý mến Thầy mà xem Thầy là thần tượng của mình. Hân đã đồng cảm với Thầy và cùng chia sẻ mọi buồn vui. 
Hân đề đạt với Thầy Khôi:
- Thầy ơi! Con làm tốt công việc và chăm chỉ nghiên cứu, học tập để không ngừng nâng cao về chuyên môn, rồi thầy cho con đi khám bệnh cho các bác lãnh đạo Trung ương nhé! 
Thầy Khôi nghiêm túc trả lời:
- Khám bệnh cho các bác Nguyên thủ Quốc gia là phải có đẳng cấp vượt trội, phải đủ tầm uy tín và phải có nhân cách. Tới đó khó lắm mà dễ gì các bác ấy tin ở khả năng của con!
- Không! Tức là con đi theo Thầy thôi, có thể là để phụ việc cho Thầy ấy mà, như chú Khoa, anh Hải và chị Hương đấy. Anh chị ấy còn được chụp ảnh chung với bác Tổng bí thư và các bác lãnh đạo Nhà nước. Con chỉ ước ao được một lần như thế. Ông nội con bảo được gặp mặt Vua Chúa là đại phúc và may mắn cả cuộc đời!
- Thầy hiểu rồi! Thầy sẽ lưu tâm với đề nghị của con.
- Vâng ạ! Con cám ơn Thầy rất nhiều. Thầy à! Hồi Tết nguyên đán bác Tổng Bí thư mừng tuổi Thầy, rồi Thầy ban phát cho anh chị em, con cũng được một tờ. Ông con để trong cái khay rồi viết mấy dòng chữ rất trang trọng: “Lộc của bác Tổng bí thư Trung ương Đảng, cháu Hân vinh hạnh nhận ngày… tháng… năm”. Cái khay ấy được để trong tủ kính ai đến chơi cũng nhìn thấy. Mỗi lần về nhà, con lại thấy lâng lâng trong lòng. 

   Kể từ ngày cô Hồng lạnh nhạt với thầy Khôi rồi lại bỏ đi một cách phũ phàng, Hân thương thầy lắm. Thế rồi lại hay tin cô Hồng đã đơn phương ly hôn thì Hân lại càng gần gũi thầy hơn. Hàng ngày, Hân tới chăm lo cho thầy từng bữa ăn, giấc ngủ. 
Thầy Khôi nhìn Hân thấy xao xuyến trong lòng. Nhưng sao khó vậy! 

   Điện thoại phát tín hiện tin nhắn, thầy Khôi mở xem. Đó là số sim lạ với những dòng chữ: 
- Thầy chẳng nhận ra em đâu! Ngày nào em cũng tới, khi thì mua thuốc, khi thì nhờ trợ lý của Thầy tư vấn nhưng mục đích chính là để “nhìn trộm” Thầy đấy!
   Tin nhắn thật hồn nhiên, khôi hài và dễ chịu. Nhân lúc rảnh rỗi, Khôi bấm phím nhắn hồi âm:
- Có ngày bị bắt đấy! Bởi hành vi của em có chữ “trộm”. 
Ngay sau đó, máy lạ lập tức đáp lại: 
- Bắt làm sao được nếu em không cố tình bị bắt!
Khôi nhắn tiếp:
- Em quên rằng đi đêm lắm có ngày gặp ma à?
Máy lạ lại trả lời: 
- Nếu gặp ma, mà là ma quen thì thú vị lắm.
Khôi nhắn tiếp:
- Thú vị đơn phương là bóng đen của cưỡng chế đấy!
Máy lạ đáp:
- Cưỡng chế được thế mạnh thì thật thú vị, đáng nhớ!
Khôi trầm ngâm suy nghĩ:
- Ai đấy nhỉ! Nếu là một cô gái thì thật là láu lỉnh và đáng chú ý.
   Thế rồi điện thoại của Khôi lại tiếp tục đối đáp với số sim lạ. Khôi cố ý soạn những lời lẽ để cài đối phương lộ rõ xuất xứ và tên tuổi. Nhưng đối phương ứng biến trôi chảy, khôn khéo và hết sức cảnh giác. Thế là Khôi mất cả giấc ngủ trưa. Tuy nhiên lại cảm thấy thư giãn và trẻ lại với lối đối đáp kiểu thanh niên.
   Buổi tối, khi vừa xem hết chương trình thời sự phát trên ti vi thì máy lạ mà thầy Khôi đặt tên cho là “Tiểu yêu” lại phát tin nhắn. Khôi bấm máy gọi “Tiểu yêu” thì chỉ thấy tín hiệu “tít tít…”. Chắc chủ nhân của máy đã cài chặn cuộc gọi từ các số máy không được đặt tên và lưu trữ.
Quả là “tiểu yêu”! - Khôi nói một mình. - “Tiểu yêu”, chữ “yêu” nghĩa Hán hay nghĩa tiếng Việt? Có lẽ cả hai, mà cả hai cũng được, bởi vì đặt tạm mà.
- Quái thật! - Khôi lại lẩm bẩm một mình rồi xem tin vừa nhắn: 
- “Thầy đang làm gì thế! Nhớ em không?”.
- Ôi! Bạo quá! - Khôi thốt lên. - Không biết nhân vật nào mà cao tay thế nhỉ? Kiểu này lại mất hàng giờ đối đáp đây! Thôi kệ!
Khôi pha một ấm trà, thơ thẩn uống một mình. Lại có tin nhắn:
- Thầy mà bỏ em là em khóc! Và Thầy sẽ rất hối tiếc đấy!
- Em có khóc thì cũng chỉ là một cảnh trong phim thôi. 
Khôi nhắn lại và sau đó “Tiểu yêu” đáp ngay:
- Em thuộc cả truyện thơ “Tình quê” và thuộc hầu hết các bài trong tập thơ “Lửa tình” của Thầy. Một tác phẩm như thế thì tác giả không thể vô cảm !
Khôi nhắn tiếp:
- Thầy in thơ chỉ để tặng, mà khách được tặng chắc không phải chủ của số sim nặc danh này.
“Tiểu yêu” đáp lại:
- Đúng vậy! Xin Thầy một ân huệ là trưa mai tặng em hai cuốn thơ. Thầy có thể ghi người được nhận theo tên mà Thầy đã đặt cho số sim này. Thầy gửi các chị ở quầy bán thuốc là em nhận được!
Khôi lại nhắn trả lời:
- Thầy không bao giờ làm việc đó khi chưa gặp em hoặc em không còn là khách nặc danh.
- Vâng! Xin thưa: Em là Thanh Vân - Sinh viên năm cuối trường Đại học Ngoại thương, đối diện phòng mạch của Thầy.
Khôi nhắn tiếp:
- Cảm ơn! Em vui lòng chờ sau hai ngày nhé!
   Sinh viên năm cuối của trường Ngoại thương không ai có tên như vậy. Khôi đã cảm thấy khó chịu và định không để tốn thì giờ với người “vô công rồi nghề” nhưng lại nghĩ: Tại sao “Tiểu yêu” biết mình đã đặt tên cho số sim lạ khi yêu cầu tặng sách? Có thể là người thân của mình? Họ đã xem điện thoại di động khi mình sơ ý bỏ ở đâu mà chưa khóa máy. Nếu vậy thì cũng không có vấn đề gì bởi những tin nhắn mang tính văn nghệ khi rỗi rãi thôi. Thế rồi thầy Khôi cài đặt chặn số sim mang tên “Tiểu yêu”. Nhưng “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”. Trên Email của Khôi lại xuất hiện địa chỉ Email lạ:
 “thanhvan@gmail.com”, cả một bức thư dài vừa gửi tới:
   Có người bảo rằng Thầy hiền hậu, dễ gần nhưng rất khó thân! Không chỉ thế mà Thầy còn là một lãng tử đơn côi nhưng không kéo nổi vào vườn hoa lạ. Quả là cương trực, tài hoa và lịch lãm. Tuy nhiên, Thầy nên hiểu rằng: Tạo hóa rất khắt khe khi ban niềm vui cho những người như thế! Thầy đã gần trọn cuộc đời đối mặt với gian nan khổ hạnh. Thầy có nhận ra điều đó không? Có cảm nhận những đắng cay nghiệt ngã của quá khứ không? Phải chăng không còn đau khổ nào khiến Thầy đau khổ hơn? Có thể lắm! Những thử thách nghiệt ngã đã tới đỉnh điểm. Nó đã trộn đều trong dòng nhiệt huyết của Thầy để trở thành một phần của thân thể… Chưa khi nào Thầy phàn nàn về những đen bạc của cuộc đời. Đáng ra Thầy phải được sống sang trọng và được hưởng thụ hạnh phúc. Thầy ơi! Thầy có biết rằng nỗi xót xa, cảm phục và thương yêu đã đan vào nhịp tim, hơi thở của em và cũng trở thành một phần tất yếu trong trái tim em…! Em mong được chia sẻ cùng Thầy, giúp Thầy vơi đi bể khổ và mong muốn luôn luôn được sống bên Thầy!
Đọc thư xong, Khôi bần thần suy ngẫm: Ứng đối thì hồn nhiên, trẻ trung mà ngôn ngữ thì sắc sảo, già dặn và từng trải. Ai thế nhỉ?
Thế rồi Khôi trả lời:
- Đấy là những hư cấu mà có thể em đã đọc trong tiểu thuyết “Đường đời”. Thầy chỉ là một lương y với cuộc đời và hoàn cảnh thuần túy thôi. Ví như những tình tiết đó có thực thì sự cảm nhận của em cũng rất “tiểu thuyết”. Dẫu gì thì cũng xin được chân thành cảm ơn em!
Khôi xuống thăm xưởng sản xuất. Trên đường đi mang nặng những mối suy tư phán đoán về một “Thanh Vân” kỳ lạ. Khôi tự nhủ: Không còn là đùa dỡn nữa. Mà đây là một dụng ý bài bản. Ở đời nhiều chuyện khó nói nhưng dễ viết. Có lẽ thế mà “Thanh Vân” nào đó đã chọn giải pháp dùng chữ thay lời. Phải làm thế nào để bóc được bí ẩn của một con người đã trở nên đáng trân trọng. Dẫu dùng biện pháp gì cũng phải tránh sự bất nhã và vô văn hóa.
Khi về phòng làm việc thì thư mới của “Thanh Vân” đã hiện trên màn hình: 
“Em không dám giấu kín nữa vì sợ vô tình mắc lỗi dối trá với Thầy. Em vừa về quê Thầy đấy. Em đi một mình bằng xe buýt tuyến Mễ Đình - Kinh Đào. Giao thông thuận tiện quá, cứ ba mươi phút lại có chuyến xe. Quê Thầy thật tuyệt, trên bến dưới thuyền. Nhà Thầy lại ngay phố chợ. Vùng nông thôn mà buôn bán văn minh sầm uất quá! Bước vào cổng thì thấy mẹ Thầy. Cụ đã ngoại chín mươi mà còn nhanh nhẹn và đẹp lão. Vừa thấy em, cụ hồ hởi hỏi:
- Mới về à con? Mẹ con có khỏe không? Có về không?
Nói rồi cụ bước tới ôm chặt lấy em thổn thức nói:
- Bố mẹ bỏ nhau! Con đừng bỏ bà nhá! 
Bà kéo em ngồi xuống ghế rồi lần giở thắt lưng mãi mới lấy ra được một nắm tiền lẻ. Bà gạt nước mắt rồi nói:
- Bà cho con này! Bà dành dụm cả năm nay, cứ mong con về để cho mà chả thấy. Rồi bị thất thoát còn đâu năm, sáu triệu.
Bà lẫn rồi Thầy ạ. Không cảm nhận đúng về tiền bạc nữa. Em đếm cả nắm tiền rồi nói với bà:
- Tất cả có ba mươi tư nghìn đồng thôi bà ạ.
Bà lại cười nói:
- Thế à! Khổ! Mắt bà kém nhìn không rõ. Đếm thì lúc ra bốn triệu, lúc ra sáu triệu. 
Bà lại cười vui vẻ. Chả biết bà nhầm em là cháu nào nhưng em vẫn nói với bà:
- Con đi làm có tiền lương rồi. Con biếu bà năm trăm đây, bà nhận cho con vui.
Bà vui cười, kéo đầu em vào lòng rồi nói:
- Ở lại với bà vài hôm nhá!
Thế rồi có mấy cô, mấy chị hàng xóm tới nói là bà đã nhầm em với Ngọc Bảo, con đời vợ thứ ba của Thầy. Em Ngọc Bảo đang du học ở Thụy Sĩ, người cao ráo giống bố nên bà nhầm là em.
   Các cô hỏi, em chẳng dám nói dối và đã giới thiệu em là Bác sĩ Hân - trợ lý của thầy Khôi. Em xem mạch và đo huyết áp cho bà, thế là các cô, các chị nhao nhao nhờ em lần lượt kiểm tra sức khỏe và tư vấn cho phương pháp chữa bệnh. Các cô, các chị khen: “Em chuyên môn giỏi quá! Giá mà mở một phòng mạch ở đây thì đông bệnh nhân lắm. Thầy Khôi cũng khởi nghiệp và trưởng thành từ mảnh đất này”. Em cũng thấy vừa ý lắm. Nếu có một phòng mạch và cửa hàng Đông dược để phục vụ bà con quê hương của Thầy và sống cùng bà, chăm sóc bà thì tốt quá ! Buổi trưa em cùng cô Loan - người chăm sóc bà nấu cơm ăn. Bà vừa ăn, vừa vui vẻ kể những chuyện hồi Thầy còn nhỏ. Buồn cười lắm! 
   Bà bảo là hồi nhỏ Thầy nói ngọng dính ngọng dình mà lại hay hát. Các cô dỡ khoai lang ở đầu làng bảo Thầy hát bài “xe chỉ luồn kim”, mỗi lần lại cho một củ khoai. Thế mà được đầy rổ khoai đem về. Rồi chuyện Thầy rất là sát cá, nước ngập tới cổ mà vẫn bắt được đầy giỏ cá. Hồi đó nhà nghèo, vải vóc lại khan hiếm, mỗi người chỉ được cấp một phiếu mua ba mét vải trong một năm. Thầy tự nguyện nhường cho hai chị rồi mặc quần áo vá. Khi rét còn mặc cả quần áo cũ của chị vào bên trong. Mùa hè thì chỉ mặc mỗi cái quần đùi, đi chăn trâu, cắt cỏ, người đen như củ súng. Em buồn cười quá! Không thể tưởng tượng được cậu bé ngọng, hiền lành, giản dị ấy lại là Thầy bây giờ! Hôm nào dẫn em ra đồng bắt cá làm bữa canh chua nhé! Em cầm giỏ ở trên bờ hoặc cho em xuống lặn hụp cũng được. Em thích lắm…!
   Buổi chiều em tắm giặt cho bà, dẫn bà ra tiệm cắt tóc cho gọn rồi gội đầu. Lúc này thì bà cứ gọi em là Bác sĩ Hân rồi thỉnh thoảng lại kèm câu “thưa bác sĩ”, làm em ngại quá. Chắc Thầy không thấy đột ngột bởi em biết Thầy có một tâm hồn rất nhạy cảm và Thầy thừa hiểu rằng chúng ta đều trong tâm trạng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Bởi đã quá hiểu nhau, cũng bởi quá quý trọng, thương yêu Thầy nên em không câu nệ và không quản gì khi phá quy luật để thổ lộ tâm trạng cùng Thầy... tựa như những ván cờ mà Thầy vẫn nhường em đi trước”.
   Đọc xong thư, Khôi lặng người, bồi hồi, chới với giữa không gian bao la huyền ảo. Lồng ngực nóng lên mà sống lưng lại toát lạnh. Niềm vui như sóng nước dạt dào mà không sao thẩm thụ. Thái cực vốn tách bạch giữa âm dương nhưng đang nhào lộn cố quyện vào nhau như những ranh giới vẫn hiển nhiên bất biến.
   Không phải ngẫu nhiên mà có cặp từ “duyên phận”. Một nguyên tắc trong quy luật bất thành văn được hệ thống từ cuộc sống thực tế đã xác nhận: Tình duyên được an bài theo số phận. Chẳng ai chống lại nổi sự sắp đặt của ông Tơ bà Nguyệt. Mặc dù đôi lúc rất vô lý, rất khắc nghiệt và rất bất công. Đại văn hào Nguyễn Du đã khẳng định bằng những câu thơ bất hủ: “… Bắt phong trần phải phong trần. Cho thanh cao mới được phần thanh cao”. Hân đâu phải không thấy những điều đó. Hân đã quá hiểu những khó khăn, trở ngại và cách trở như núi cao biển rộng. Vậy mà Hân đã… Ôi! Hân đã tuyên chiến với những thách thức vượt quá sức của mình!

   Khôi chậm rãi nhấn phím vi tính hồi âm bức thư của Hân:
“Hân ơi! Cuộc đời anh đã bị khép lại. Nhưng từ lâu vẫn cảm nhận được những tình cảm thầm kín của Hân. Vẫn biết Hân rất thận trọng nhưng đã chấp nhận hy sinh hương sắc của đóa hoa phong nhụy cho “hiệp khách phong trần”. Hân đã cam chịu bao điều tiếng nghịch tai của dư luận. Những sự hy sinh ấy anh biết, em đã sẵn lòng. Nhưng Hân ơi! Còn bổn phận làm con với bố mẹ, em có dám tin rằng bố mẹ sẽ thuận ý với quyết định táo bạo của mình và giải pháp nào để khắc phục nếu gặp trở ngại? Anh biết rằng giải pháp xử lý những khó khăn trong lĩnh vực tình cảm, phụ nữ luôn sáng suốt và khôn khéo hơn nam giới nhưng không thể hình dung được sự sáng suốt và khôn khéo ấy Hân sẽ triển khai thế nào? Từ lâu anh cũng trăn trở tìm ra lối thoát mà vẫn luẩn quẩn trong sự bế tắc và dồn nén nặng nề! Anh nâng niu, trân trọng tình cảm trong sáng và thánh thiện từ em”.

   Khuôn viên Tập đoàn Y dược Trường Phước với diện tích trên năm héc ta. Ban ngày rộn tiếng nói cười mà giờ đây im ắng như cỏ cây cũng chìm trong giấc ngủ.
Hân nhắn tin cho thầy Khôi:
- Thầy ơi! Thầy chưa ngủ à? Đèn sáng thế?
- Chào em! Đang làm gì vậy?
- Em giao ca rồi mà chẳng ngủ được, đang lang thang tìm cảm giác thầm kín!
- Tối vậy thì khó tìm lắm!
- Khó cũng quyết tìm! Bởi cái cần tìm thường có trong đêm.
- Kiên nhẫn nhỉ. Khi nào thấy thì chia sẻ với Thầy nhé.
- Dĩ nhiên rồi! Thầy đang làm gì mà đối đáp tỉnh táo thế?
- Thầy cũng đang tìm cảm giác để cân bằng tâm trạng.
- Vậy à! Đã thấy chưa hả Thầy?
- Hình như đã thấy nhưng vẫn không dám chắc, đang muốn nhờ em xác định đây.
- Em lại có tín nhiệm vậy sao?
- Chẳng những thế mà còn là lòng tin duy nhất nữa.
- Ôi! Không thể ngờ tới. Em rất vui và sẵn sàng Thầy ạ.
- Thầy chờ em nhé. Nhưng ngoài trời đang mưa phải không?
- Vâng mưa! Mưa to lắm! Em đang tới đây!
- Thầy ơi!
- Gì vậy?
- Thầy đón em ở cửa cầu thang bộ tầng chín rồi dẫn em lên phòng của Thầy ở tầng mười nhé!
- Lại thế nữa! Sao không đi thang máy?
- Em không muốn đi qua phòng thường trực và lại muốn được Thầy dẫn đi một đoạn, thế mới là mời chào đón tiếp chứ!
- Ôi! Khôn vậy thì không lớn được nữa đâu.
- Chẳng cần lớn! Thế là đủ rồi. Em sắp tới rồi đấy.
Khôi đón Hân tại tầng 9. Họ nắm lấy tay nhau mà chả muốn bỏ ra. Công tắc đèn hành lang được nhấn xuống, chỉ còn thấy những tiếng thì thào xen với hơi thở gấp gáp ...! Họ không lên văn phòng ở tầng 10 nữa mà dạt vào phòng ngủ! Cơ khớp như nhão ra, không giữ nổi thăng bằng liền khụy xuống nền thảm. Họ ôm chặt lấy nhau, lăn lốc, nghiêng ngả. Hân nằm thượt ra, đôi mắt hé mở. Cặp môi xinh xắn nở nụ cười thốt ra tiếng gọi:
- Mình ơi!
“Mình” không chỉ là tiếng gọi từ đáy lòng mà Hân đã đổi tên cho Khôi. “Mình” cái tên mới thương yêu âu yếm và còn là mã khóa mà Hân trao cho “mình” để “mình” tự do bóc lộ lần lượt những kỳ bí ngàn vàng của Hân. Mình vuốt nhẹ lên làn da mịn màng nóng hổi của Hân. Sợ nền thảm làm rặm lưng Hân, mình nâng niu bế Hân lên giường, hai gối quỳ xuống nền thảm rồi áp má vào giữa hai bồng đảo căng tròn. Tiếng tim rối nhịp bức bách, rộn ràng mang tín hiệu lâm sàng rất cần cấp cứu. Tuy nhiên hình thái, sắc diện của Hân lại toát lên một sức sống mãnh liệt và xinh đẹp tuyệt vời! Làn môi thắm hồng sũng ướt luôn rung động. Mình hổn hển hôn lên mắt, lên mũi, rồi dính mãi trên cặp môi Hân. Cảm xúc dâng trào tới tột đỉnh. Mình luồn tay dưới người Hân, nâng niu chiều chuộng, hôn lên khắp thân thể nõn nà. Ngoài trời vẫn mưa rả rích, bóng đêm ẩm ướt thấm cả căn phòng. Mình nâng Hân dậy, rồi ngồi sát bên Hân. Họ quấn chặt vào nhau, cặp răng Hân nghiến chặt mà vẫn thoát ra tiếng than thở từ đáy lòng. Âm vực êm êm, đều đều rồi dồn dập mạnh mẽ. Áp lực bức bách dồn căng rồi vỡ ào…! Cảm giác sâu lắng ngây ngất như từ không trung rớt xuống mặt biển êm đềm.  Hân áp má vào ngực người yêu, cả hai chìm trong giấc ngủ.
   Hân chợt tỉnh, nhìn đồng hồ thấy đã hai giờ. Cô bâng khuâng trong không gian khác lạ. Mình cũng tỉnh dậy, níu Hân xuống âu yếm, vuốt nhẹ lên má rồi gác chân qua người Hân. Những làn da ấm áp dập dìu như nước, như mây lại rung lên, truyền nhiệt sang nhau và quấn chặt thành một khối. Nhịp tim, hơi thở hòa trộn vào nhau. Nhịp thở êm đềm rồi lại rộn ràng thổn thức. Rồi lại lăn lộn vật vờ nghiêng ngả…! Toàn thân như giãn ra, thả lỏng cho tâm hồn ngất ngây giữa không trung dập dìu mây gió. Hân gối đầu lên tay người yêu rồi áp má vào vòm ngực vạm vỡ, từ trong đó phát ra tiếng thình thịch của những sinh lực dư thừa. Mình nghiêng người gói gọn Hân trong lòng. Họ thả hồn vào nơi hoang dã trong thế giới nguyên sinh tĩnh lặng của riêng mình! Ngoài trời mưa vẫn rơi tầm tã, từng cơn, từng cơn xối xả đan vào tiếng gió phần phật táp vào tường. Ếch nhái ộp oạp gọi nhau át tiếng giun dế dèo dẹo inh tai. Màn đêm mỗi lúc một đặc lại, đè xuống, khiến cả một vùng trời vắng vẻ, tự do và huyền bí…!
Tiếng xe hơi hối hả nối nhau rầm rập ngoài đường. Còi xe buýt lanh lảnh gọi khách nhưng căn phòng vẫn kéo rèm kín mít. Họ chỉ muốn tiếp tục quấn quýt bên nhau.

   Hân thấy thanh thản và mãn nguyện với tình yêu. Khôi cũng cảm nhận được làn gió mát đem theo hạnh phúc tràn tới bên mình. Họ cùng chia ngọt sẻ bùi và chả muốn xa nhau nửa bước! Ngày tháng đầm ấm trôi đi, Hân đã cảm thấy khác trong người. Khôi cũng nhận ra điều đó. Cầm tay Hân xem mạch, sau những giây phút trầm ngâm lặng lẽ, Khôi âu yếm nhìn Hân rồi ôm hôn nồng nàn với tiếng thì thầm:
- Là con trai em ạ!
Trong lo lắng họ vẫn bừng lên sung sướng rộn ràng. Hân ngả vào lòng người yêu hỏi nhỏ:
- Mình đặt tên con là gì nhỉ?
- Anh đã chuẩn bị rồi. Chúng mình đặt tên con là Bảo Nại. Nại là nhẫn nại, là vững chãi, là bền bỉ. Đó là bảo bối của chúng ta. Em đồng ý nhé !
 Hân cười nói:
- Ý nghĩa thì được nhưng âm thanh thì trắc quá! Em chỉ thích tên con nghe êm dịu, nhẹ nhàng. Nhưng thôi, anh thích thì em cũng chiều.

   Văn phòng Tập đoàn Ghitagodan – Liên bang Nga tại Thành phố Hồ Chí Minh mời Tiến sĩ Khôi vào để bàn việc triển khai sản xuất và xuất khẩu Đông dược sang Liên bang Nga. Khôi phải đi gấp trong sự quyến luyến. Hân muốn đi cùng nhưng lại còn nhiều việc giải quyết gấp nên đành ở lại. Khôi ôm Hân âu yếm nói:
- Chờ mấy ngày anh về rồi chúng mình về thăm và thưa chuyện với ông nội và bố mẹ nhé !

   Bốn người phụ nữ qua cuộc đời Khôi như những vết xe bò chằn xéo mặt đê ẩm ướt. Còn gì nữa! Cả về thể chất lẫn tâm hồn! Hân hiểu tất cả những sâu kín về Khôi. Hân đã đọc hai, ba lần tiểu thuyết “Đường đời” rồi cả hai lăm tập phim chuyển thể từ tiểu thuyết “Đường đời”. Cô đã xem hết chẳng bỏ tập nào. Cả tiểu thuyết và phim đều mô tả con người và cuộc đời của Khôi rất chân thật. Hân còn tường tận hơn nữa, bởi đã sáu năm qua được sống và làm việc bên Khôi. Những điều mà có thể người ta cho là “cũ rách”, là “sứt mẻ” là “vướng víu” thì Hân lại thấy đó là những nét chấm phá làm nổi bật tính cách và sự từng trải của Khôi. Trời sinh ra một mẫu người mà Hân cần chọn. Thật mãn nguyện và hạnh phúc biết bao khi có người bạn đời như thế! Sự chênh lệch về tuổi tác không làm Hân bận tâm. Hân ý thức rằng: Hạnh phúc không lệ thuộc vào thời gian chung sống. Có những cặp vợ chồng trong năm sáu chục năm trời mà những ngày hạnh phúc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có cặp còn không có lấy một ngày hạnh phúc. Được sống là chính mình trong tình yêu nồng nàn, được tắm mình trong sự mãn nguyện mà đòi hỏi dài lâu là không thực tế, bởi tạo hóa không cho ai được như vậy! Hạnh phúc vốn luân chuyển và chia sẻ, chẳng ai có thể giữ suốt cuộc đời ! Bởi tác động khách quan, bởi hoàn cảnh, bởi sức khỏe, bởi các mối quan hệ và những lầm lỗi ngoài ý muốn… !

   Khôi lên mạng thấy bức thư của Bảo Hương - con gái đầu:
“Bố ơi! Con xin bố thứ lỗi bởi con đã động vào chuyện riêng tư của bố. Một việc con không bao giờ muốn làm nhưng chị em con đã suy nghĩ đắn đo nhiều lắm. Cuối cùng con là chị cả thay mặt các em, xin phép bố được trình bày. Chúng con rất ủng hộ và rất mong bố chắp nối với một người nào đó để giúp đỡ lẫn nhau, nương tựa vào nhau lúc tuổi già và chăm lo bố lúc đêm khuya, trái gió trở trời. Việc này, dù chúng con thương bố hết lòng và có làm cũng không chu đáo. Tuy nhiên con rất khó chấp nhận việc bố lấy bác sĩ  Hân làm vợ. Có phải bố đang cố ý theo vết xe đổ! Chúng con chẳng chê bác sĩ Hân ở điều gì và quý mến như một người thân. Nhưng bố ơi! Bố đã quá khổ rồi. Đời người ta chỉ tan vỡ gia đình một lần là khô héo cả thể xác lẫn tinh thần. Thế mà bố đã phải chịu tới bốn lần! Nay tuổi đã cao, bố làm sao có thể chiều được người vợ ở tuổi thanh xuân.  Rồi sức khỏe bố cũng suy tàn, khi không đáp ứng được thì điều gì sẽ xảy ra? Và lúc đó bố còn có thể gượng sống được không? Bố là tất cả. Con chỉ cần có bố thôi. Thương chúng con, vì chúng con, xin bố suy xét bố nhé!
Một lần nữa con xin bố lượng thứ!
Bố ơi! Nhân sinh nhật của bố, con xin bày tỏ lòng yêu thương quý mến và tình cảm của mình gói trong bài thơ tặng bố!
Kính tặng bố nhân ngày sinh nhật!
Đã qua sáu chục mùa đông
Vẫn xanh tươi một tấm lòng cha mang.
Biển trời sóng gió phũ phàng,
Thương người nhợt mặt dọc ngang cha chèo.
Ốm đau cũng chẳng buông neo,
Quên mình cứu giúp phận nghèo nổi trôi.
Lòng người xanh lá, bạc vôi
Có chăng đôi lúc cha ngồi ngẫm không?
Sự đời những mối bòng bong
Bấy nhiêu năm gỡ chưa xong nghiệp đời.
Đời tư giờ lại rối bời
Tình người đen bạc chỉ trời mới hay.
Thương cha trơ một thân cây
Gió mưa trút lá, cành gầy xác xơ
Quạnh hưu, sớm tối thẩn thơ
Trở trời, trái gió biết nhờ cậy ai?
Đêm thâu mong tới sớm mai
Sớm mai lại những chông gai đầy đường
Gian tà, độc ác một phường
Lòng tham chúng chả xót thương người hiền
Buộc tội hành hạ triền miên
Hỡi trời cao thấu nỗi niềm cha tôi?
Con gái của bố: Bảo Hương”

   Đọc xong Khôi nhấn phím hồi âm:
-       Con gái yêu của bố!
Thực tình bố chẳng muốn gì hơn ngoài việc gắng sức hoàn thiện những kế hoạch trong mục tiêu xây dựng sự nghiệp của mình để tròn trách nh​nhiệm với các con, với gia đình và thân hữu. Bố sẵn sàng chịu đựng mọi gian truân và những đau khổ nhất, bất hạnh nhất. Nếu trời tạo ra khổ hạnh nào mà có người chịu được thì bố cũng chịu được. Kể cả đổi bằng cuộc đời thì bố vẫn thanh thản.  Tuy nhiên bố không phải là gỗ đá, mà là một người đàn ông vốn đa cảm nên chẳng thể tách khỏi dung dị của đời thường! Và rồi cũng từng bị nhiễm những thứ  mà lòng mình muốn tránh. Vấn đề con góp ý bố ghi nhận và để thời gian sẽ làm sáng tỏ dần. Chuyện của đời người không phải là một bài toán có thể giải ngay theo công thức! Câu chuyện con tâm sự là chính đáng, không có lỗi gì. Bố cảm ơn con những lời nói thật từ đáy lòng mình. Mong con lưu tâm chăm lo đến sức khỏe. Dạo này thấy con gầy đi đấy!        

   Hân nóng lòng mong ngày người yêu trở về. Khoảng cách chẳng xa, hàng ngày vẫn liên lạc qua điện thoại, vậy mà sao lần này xa nhau Hân lại bồn chồn lo lắng đến vậy! Không thể dấu được nỗi niềm, Hân vừa khóc vừa nói qua điện thoại:
-Anh ơi! Em sợ lắm! Không chịu nổi nữa đâu...! Hãy về đi, về với mẹ con em nhé..!
- Sao vậy? Chuyện gì làm em sợ...? Phải để cho anh lo cho xong công việc đã chứ!
- Vâng! Em biết vậy! Nhưng em đứng ngồi không yên và sợ lắm...!
- Chuyện gì vậy ? Cái gì làm em sợ, hãy nói cho anh hay!
Hân ngập ngừng, thổn thức rồi nói trong tiếng nấc:
- Đêm qua em mơ! Mơ thấy, lửa ngùn ngụt trùm lên anh...! Em gào thét kêu cứu... Mà chả có ai tới... Ôi! Trời ơi! Anh ơi...!
- Em! Sao lại dại mồm nói năng, mơ mộng như vậy? Anh vẫn khỏe, công việc tiến triển khả quan tốt đẹp mà.
Khôi vừa dứt lời thì lạ thay, nỗi lo lắng của Hân đã thành sự thật. Từ ngoài cổng, tiếng còi xe gầm rú liên hồi. Hai chiếc xe mô tô của cảnh sát giao thông dẫn theo mấy chiếc xe bốn chỗ và xe chuyên dụng của cảnh sát ập vào cơ sở của Tập đoàn Trường Phước tại Thành phố Hồ chí Minh. Bắt có một người mà phải huy động lực lượng đông đến thế! Có lẽ họ đề phòng sự phản kháng của công nhân viên Trường Phước và hàng trăm võ sinh của Võ phái Kiền Long.
  Tập đoàn Trường Phước như con rắn bị chặt đầu. Tất cả bị sụp đổ nhanh chóng.
Con cháu và thân nhân của Khôi nháo nhác tìm phương giải cứu. Đời vẫn thế, “họa vô đơn chí”, trong cảnh chia lìa thảm khốc lại gặp kẻ cơ hội tìm tới làm tiền. Luật sư Nguyễn Thắng Cánh tự xưng là người được Đại tướng Nguyễn và Thượng tướng Lê thông qua một trợ lý là Đại tá, bác sĩ tới nhờ bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho Nguyễn Hữu Khôi. Thế rồi Nguyễn Thắng Cánh tiếp tục khua môi múa mép để ký hợp đồng với số tiền 500 triệu đồng. Mọi người đều đặt niềm tin vào hắn. Tuy nhiên, hắn chẳng làm gì vì trách nhiệm của mình. Ngay cả những văn bản cần thiết của sự vụ hắn cũng không cần có. Hắn chỉ đi theo cán bộ thụ lý vụ án để ký biên bản theo thủ tục, đồng thời kết nối liên lạc và thực hiện những công việc theo nhu cầu của Nguyễn Núi.
   Sau những ngày choáng váng hoảng loạn, Hân cũng tìm tới Nguyễn Thắng Cánh để hỏi thăm tình hình của chồng. Cánh không ngần ngại cho biết sự thật:
- Khi bị nhốt trong nhà giam, ông Khôi đã tuyệt thực dài ngày, hiện chỉ còn da bọc xương, mấy thằng tù cùng phòng phải khênh tới phòng hỏi cung. Tôi hỏi về cái thai trong bụng Hân, ông ấy bảo “chưa chắc là của ông ấy”! Tôi khuyên Hân nên bỏ thai đi! Nghe vậy Hân ngã vật xuống ngất xỉu. May khi ấy có vợ chồng Hương đi cùng và đã dùng biện pháp cấp cứu tại chỗ cho hồi tỉnh. Dẫu vậy, Hân vẫn thông qua Nguyễn Thắng Cánh để hỏi thăm và nhờ gửi quà cho Khôi. Cánh là người duy nhất để nhờ vả nhưng Hân đã phải kiềng mặt con người này, rồi lại phải thay cả số sim điện thoại để tránh những lời tán tỉnh của Hắn!
Nỗi đau khổ đã đến tột cùng mà mỗi lần về thăm nhà, chị của Hân lại luôn thúc ép cô bỏ thai. Hân buột miệng cãi lại: 
- Em thương yêu, quý mến các cháu con của chị như vậy mà sao chị lại nỡ ép em sát hại con mình?
Chị Hân hạ giọng ngọt ngào:
- Em giỏi giang xinh đẹp, lại là một bác sĩ, lấy đâu chả được người tử tế mà phải ôm ấp chờ đợi kẻ tù tội! Rồi đến khi sinh đẻ lấy gì mà nuôi?
- Không! Em quyết giữ con em! Người ta đui què, tàn tật, sống dạ dật đầu đường xó chợ mà vẫn kiếm con để nuôi, chả nhẽ em lại không bằng họ!
Giữa đêm khuya, đầu óc như cuồng loạn, Hân xuống đường lầm lũi bước đi mà chả định hướng về đâu. Bất chợt một chiếc xe máy lướt ngang khiến cô ngã vật xuống, không còn nhận biết được gì. Khi vừa tỉnh thì nhận ra mình đang trên giường bệnh với những cơn đau giằng xé mà rỗng tuếch trong lòng. Cô mở căng mắt để nhìn, nhưng xung quanh chỉ thấy một mầu đen kịt…!
Tags:
Giỏ hàng của tôi (0)